Thứ Bảy, 8 tháng 11, 2008

Cầu vồng


Trong cuộc sống, ta thường theo đuổi những điều xa lạ mà lãng quên những cái bình dị, gắn bó với ta. Cầu vồng hay ai đấy chỉ ở bên ta trong một khoảnh khắc nào đó mà thôi. Khi nhiệm vụ đã được hoàn thành, họ sẽ ra đi và đôi khi là mãi mãi..
Ngày nhỏ, mình thích ngắm cầu vồng. Mình nghĩ cầu vồng như một phép màu bà tiên dành cho những đứa bé ngoan ngoãn.

Và sau những cơn mưa rào bất chợt ập xuống chóng vánh giữa nắng hè, mình lại ngửa cổ, ngước mắt lên cao chờ đợi và ngắm nhìn sự xuất hiện của những sắc màu rực rỡ. Cầu vồng luôn lung linh, diệu kì trong đôi mắt trong veo của mình.

Tuổi thơ như viên kẹo ngọt lịm tan biến tự bao giờ? Nhưng tình yêu với cầu vồng vẫn vẹn nguyên trong mình. Mình yêu những áng cầu vồng và bất chợt yêu luôn cả những cơn mưa rào trong nắng hè. Mỗi lần được ngắm nhìn cầu vồng, mình lại có những cảm xúc rất đặc biệt. Nó không còn là niềm tin cổ tích như ngày nhỏ, nhưng nó vẫn chứa đựng những háo hức, vui sướng trẻ thơ. Nó không còn trong trẻo đến diệu kì nhưng để có nó, mình vẫn phải ngửa cổ, và ngước mắt lên cao…

Tình yêu với cầu vồng luôn kéo theo những nỗi nhớ trong mình. Cầu vồng hay đi vắng lắm, và thỉnh thoảng, cầu vồng chỉ chợt đến trong giây lát. Nhiều lúc, mình nhớ cầu vồng đến da diết. Nhớ và lại chôn chặt nỗi nhớ ấy trong lòng, vì mình biết mình không thể làm ra nắng, ra mưa để cầu vồng có thể về bên mình, xua dịu nỗi nhớ trong lòng mình.

Niềm vui và nỗi buồn tuổi mới lớn như cơn gió chợt đến và chợt đi. Cầu vồng cũng tựa như ai đấy chợt xuất hiện bên ta trong một thời điểm nào đó. Người đấy cũng như cầu vồng đem đến cho ta những tình cảm mới lạ, làm mát dịu tâm hồn ta. Và rồi, người đấy bỗng biến mất chỉ kịp để lại trong tâm hồn ta một nỗi nhớ mênh mông.

Ta hãy luôn nhớ đến những người đã bên ta trong một thời điểm đặc biệt của cuộc sống. Và cách tốt nhất để đáp lại những việc mà họ đã giúp ta, hãy ban phát tình yêu thương nhiều hơn nữa cho những người xung quanh ta, những người luôn quan tâm ta. Ta hãy trân trọng và sống trọn từng giây phút của mỗi ngày mới. (st)

Chủ Nhật, 2 tháng 11, 2008

Chuyện của bố

Sáng nay, khi con đang giao việc cho nhân viên, thấy bố đi ngang qua cửa công ty con. Bố không dừng lại mà chỉ nhìn vào một cách bâng quơ. Con tự nhiên muốn bố nhìn thấy con kinh khủng... Bố dừng xe ở quán cóc đầu ngõ, ngồi xuống bàn, tay cầm điếu thuốc, mắt vẫn hướng về phía công ty con...
Ngày xưa, trong ví bố lúc nào cũng nhiều tiền, và con đã lớn lên trong cuộc sống đầy đủ tiện nghi. Bố xây căn nhà 2 tầng khang trang trong khi cả xóm vẫn mái ngói lụp xụp. Bố mua cho con những đồ chơi đắt tiền mà trẻ con hàng xóm phát thèm, trèo cả lên tường rào để nhìn bằng được cái thứ đồ chơi con đang chơi trên tầng 2... con hãnh diện lắm. Tụi trẻ con trong xóm muốn chơi với con, muốn con mở tủ lạnh lấy đồ ăn ra hay muốn lên tầng 2 nhà mình chơi thì phải nịnh nọt con và tất tần tật tụi nó phải gọi con là chị. Thế là con sinh ra cái tính thích làm đại ca từ nhỏ.

Ngày xưa, có lần bố đưa con đi xem "môtô bay". Khán giả đứng bên trên thường đưa ra vài nghìn lẻ để các diễn viên họ bay lên tận cao cầm tiền khách boa. Riêng bố, bố rút ra một cục tiền và thả cho nó bay lả tả. Cả gánh xiếc phải chạy ra nhặt mới kịp. Con nhìn những đồng tiền mà xót xa. Sao bố lại làm thế, con ghét bố!

Con đã xấu rùi, đã đen thui thui vì hay đi nắng rùi, bố còn cắt tóc cho con nham nhở như con trai, mẹ mặc đồ con trai cho con, bố mang con đi uống bia với bạn làm ăn và các chú cứ cá độ xem con là con trai hay con gái, nhìn con chằm chằm, đoán già đoán non. Tại sao bố làm thế, con ghét bố!

Mẹ sinh thêm em Nhung, bố làm ăn sa sút hẳn...

Càng ngày bố càng hay về muộn, càng hay la mắng mẹ và bà nội nhiều hơn, uống rượu nhiều hơn. Bố nói con gái thì không làm được việc gì mà không phụng dưỡng được bố mẹ. Bố cứ hơi tý là đánh con. Con ghét bố cay đắng...

Con đã là sinh viên năm thứ 3 rùi, mà bố vẫn đánh mắng con. Mắng vì cái tội con không giỏi bằng 20 phần trăm của bố! Và đánh bằng bất cứ cái gì bố vớ được làm con sưng u cả đầu. Đêm, con phải nằm úp mặt xuống gối mới đỡ đau. Con nằm khóc lặng lẽ... Con đã phải chạy ra nhà trọ của đứa bạn quê ở Ninh Bình ở nhờ. Và con đã chứng kiến cuộc sống của sinh viên nghèo. Họ nghèo thế. Cái gì cũng thiếu thốn, cái gì cũng tạm bợ. Cả xóm sinh viên thi nhau đi làm thuê bằng đủ thứ nghề, từ xe ôm đến bán hàng..., chẳng đủ thời gian mà đi học nữa.

Kiếm tiền thật khó khăn bố ạ. Lúc này mới biết, thèm được ai đó rút tiền ra cho. Dù chỉ một nghìn đồng thôi cũng quý lắm rồi...

Bây giờ, con đã lớn, con đã hiểu nhiều hơn những gì được nghe, được thấy. Con đã là đại ca của một công ty nhỏ. Còn bố thì đã già đi nhiều rồi. Bố không thể đánh mắng con được nữa vì con đã ra ở hẳn công ty và cũng như bố nuôi con ngày xưa, con lúc nào cũng sống đầy đủ tiện nghi trong căn nhà 4 tầng ngoài phố.
Sáng nay, khi con đang giao việc cho nhân viên, thấy bố đi ngang qua cửa công ty con. Bố không dừng lại mà chỉ nhìn vào một cách bâng quơ. Con tự nhiên muốn bố nhìn thấy con kinh khủng... Bố dừng xe ở quán cóc đầu ngõ, ngồi xuống bàn, tay cầm điếu thuốc, mắt vẫn hướng về phía công ty con.

Con đi bộ ra, với lấy một cái ghế nhựa, ngồi xuống cạnh bố. Bố hỏi con có uống trà đá không... Con thấy đôi mắt bố già đi trông thấy. Lâu lắm, con không nhìn thẳng vào đôi mắt ấy, kể từ khi... con ghét bố.

Bố lại mở ví, nhưng ngập ngừng mãi, bố mới rút ra tờ một trăm nghìn, đưa vào tận tay con, dường như bố sợ mọi người xung quanh nhìn thấy, phải chăng đấy vẫn là thói quen ngày xưa của bố ?...

Con giờ mới hiểu, có những điều, phải sống đến gần nửa cuộc đời người ta mới nhận ra. Bố ạ, con thấy cay cay mắt và nhói đau trong lòng.

Hôm nay nắng cứ nhạt nhạt, trời nóng nóng, oi oi. Con với tay lấy cái điều khiển, tắt điều hoà, mở tung cửa phòng làm việc. Con nhìn theo con phố dài, nơi bố vừa ngồi đó. Chiều, con sẽ về ăn cơm với bố. (st)
A Brief Look at Natural Breast Enhancers
The Dangers of Using Laxatives as Colon Cleansers