Thứ Tư, 11 tháng 3, 2009

Này anh, em đã quyết định rồi đấy!!


Em yêu anh. Nhưng sẽ chỉ còn là của những ngày xưa... của quá khứ, của một thời mộng đẹp... giống như mỗi phút qua đi không bao giờ gặp lại...
Em ngủ dậy và thấy lòng nhẹ bỗng, không chút ưu phiền, tiếc nuối, thương đau. Em nghĩ về những cái đã qua… đau khổ, tổn thương… tất cả chỉ là phù du, là cát bụi. Em nhìn lại mình của những ngày xưa… thấy những giọt lệ rơi như thuỷ tinh, đã cứa vào con tim đang chảy máu… Nhưng rồi em sẽ không đau đớn nữa, không xót thương, không khóc, không than… Bánh xe thời gian sẽ nghiền nát nỗi đau, nghiền nát cả cảm xúc, cả cái mong manh yếu ớt. Em không thấy đau, không yêu, không ghét… chỉ thấy mơ hồ, trống rỗng, bâng khuâng…

Trước đây hình như anh cũng từng thích em, từng quan tâm, từng nói lời yêu thương cưng nựng… từng làm em cười, em hạnh phúc bên anh! Trước đây, em rất trong sáng đã yêu anh… thuần khiết, tinh khôi, vô tư và chân thật. Em đã nghĩ anh là tất cả của em…

Khi ta chia tay… nhiều việc anh làm đã khiến em tổn thương, em đã rơi bao nhiêu nước mắt vì anh em không nhớ nữa. Nhưng em không trách anh… vì em biết anh chỉ muốn em quên…

Em đã tưởng rằng sẽ chẳng phải xa anh, ngỡ mình sẽ hạnh phúc bên anh lâu dài, không thay đổi… em cứ nghĩ mình không thể sống thiếu anh… Em đã chịu nhiều những cái nhói đau, em đã sợ con tim không chịu nổi, em đã khát khao, đã ước ao anh giữ em ở lại, em đã tưởng rằng anh cũng chẳng muốn em đi…

Nhưng rồi em cũng chịu đựng được nỗi đau… cùng lắm cũng đến thế thôi… có thể nào đau hơn được nữa! Em vẫn sống tốt khi vắng anh, và vui vẻ. Em vẫn sống một mình không cần có bóng ai. Trước đây nếu những điều kia quá quan trọng đối với em, em đã yêu, đã mong chờ, ao ước, thì bây giờ đối với em là vô nghĩa, chẳng nghĩa lý gì đối với trái tim em… Em không yêu hay có yêu anh cũng chẳng quan tâm, không vì em mà anh buồn, vui hay bực tức… thì việc gì… em phải nhận lấy nỗi đau…

Anh à, có quá nhiều điều người ta muốn mà không thể nào làm được... có những việc ta biết sẽ không thành hiện thực bao giờ...

Người ta chia tay nhau rồi là kết thúc. Sẽ không bao giờ quay lại được phải không anh? Sẽ không bao giờ trở lại ngày xanh, không bao giờ trở lại bình yên thuở ấy, sẽ chẳng bao giờ tìm lại yêu thương ngày ấy, sẽ không trở về những kỉ niệm đã xa...

Ừ, có những lúc em nuối tiếc, em mơn man... em nhớ nhung khắc khoải... nhưng cái gì không phải của mình thì không thể giữ phải không anh?

Em yêu anh. Nhưng sẽ chỉ còn là của những ngày xưa... của quá khứ, của một thời mộng đẹp... giống như mỗi phút qua đi không bao giờ gặp lại... sẽ chẳng bao giờ trong cuộc đời em có lại những ngày xanh... Hãy cứ để nó mãi là hồi ức đẹp, cứ để anh là mối tình đầu của em, hồn nhiên, tha thiết... hãy cứ để những mong chờ, mơ mộng ngủ yên...

Ngày hôm qua là quá khứ đã trôi qua, ngày mai là tương lai chưa đến. Chỉ có hôm nay là hiện tại, là món quà cuộc sống này tặng cho em... Cứ nghĩ em đau khổ thì anh cũng chẳng hạnh phúc hơn em... anh còn buồn và khó xử hơn em rất nhiều phải không... Em sẽ cố gắng sống vui, sẽ quên anh để chúng ta là bạn, sẽ cầu chúc em sẽ chóng quên, và anh tìm được người phụ nữ của cuộc đời mình - không phải là em...
Đến một ngày nào đó... em sẽ gặp một người đàn ông khác phải không? Không phải là anh...
Em và anh... đã rẽ về hai ngả đường...
Em hứa... em hứa sẽ quên anh... (st)

Thứ Tư, 3 tháng 12, 2008

My mother

..tiếng động trong đêm luôn mang đến cho tôi những xúc cảm khó tả. Những cảnh "con cò mà đi ăn đêm" luôn hiển hiện trong tôi, khiến nỗi nhớ mẹ ngày thêm da diết, nghẹn ngào.
Sống trong nhà tập thể của công ty chỉ có vài người, nhưng ai cũng có sở thích, thú vui riêng. Nơi đây, tôi có nhiều thời gian để thu mình lại, lắng nghe và suy ngẫm.

Sang tuần đón đoàn khách từ công ty mẹ, ban giám đốc có chỉ thị đến từng nhân viên: Phải chuẩn bị để mọi việc được chu đáo.

Khuôn viên cần sạch đẹp và gọn gàng hơn, cỏ lau đã mọc quanh mảnh đất trống phía sau, gần nhà tập thể, nên thuê cắt vãn đi. Song vì ít quá, công ty môi trường lấy cớ bận không nhận. Đang loay hoay không biết làm sao thì mấy chú bảo vệ xin đứng ra cắt. Cũng bởi để người lạ vào nhỡ xảy ra mất mát họ không thể kiểm soát. Bên cạnh đó là để tăng thêm chút thu nhập. Các chú đều là người nơi khác đến làm việc, đồng lương ít ỏi vốn phải vo véo, tằn tiện lắm mới đủ nuôi gia đình. Vậy là họ chịu khó làm trong cả buổi tối để kịp tiến độ, tranh thủ khi không có ca trực.

Nghe tiếng máy cắt cỏ loẹt xoẹt, hối hả, trong tôi bỗng trào dâng những kí ức, chạnh lòng nhớ lại tiếng động ban đêm năm nào.

Mẹ tôi là giáo viên dạy nghề của một trường trong tỉnh. Năm đó trường nhập sách mới cho thư viện nên bán đám sách báo cùng tài liệu quá cũ cho hàng thu mua giấy vụn. Mẹ tiếc rẻ liền xin được mua rồi thuê vận chuyển về nhà.

Chiều, chúng tôi đi học về đã thấy nhà đầy ngập sách, bụi bay tứ tung khiến hai đứa ho sù sụ. Mẹ xua vội chúng tôi vào nhà trong, một mình ngồi nhặt, lọc. Thi thoảng tôi lại thấy mẹ xuýt xoa như gặp lại bạn cũ khi thấy tác phẩm kinh điển nào đó họ loại ra. Những cuốn này đa phần in trên giấy đen, qua thời gian dài đã bị mọt đục, bong gáy, mất bìa, xộc xệch hết... Mẹ xếp riêng chúng vào một chỗ, có thời gian sẽ lấy vải, hồ, dây dù cùng một cái móc, gim lại, đóng gọn ghẽ xếp bằng ở trên giá. Tôi thích thú với "người bạn" ấy và lớn lên cùng những trang sách cũ.

Mẹ kiên nhẫn gạn lọc những sách cần thiết, vẫn còn dùng được, còn lại mới đem bán. Những cuốn sách hay để trên giá như một thư viện thu nhỏ dưới đôi bàn tay khéo léo của mẹ. Không chỉ thế, mẹ còn cẩn thận nhặt những tờ giấy một mặt để sang bên, đóng thành nhiều quyển dày để anh em tôi làm nháp. Đến giờ về tôi vẫn bắt gặp trong kho các cuốn nháp chúng tôi dùng không hết. Những tờ giấy đen như màu gỗ dán, vậy mà ngày ấy anh em tôi nâng niu vì chúng thật sự thiết yếu cho học tập.

Sách trong thư viện đã lâu năm, mọt đục lỗ, bụi bám đầy. Buổi tối chúng tôi học trong buồng vẫn nghe thấy mẹ khe khẽ đập bụi, rồi đến tiếng loạt xoạt giở phân loại giấy, sau đó là tiếng mẹ ho sặc sụa, liên hồi. Thương mẹ, mắt tôi long lanh nước, nhìn sang thấy anh trai cũng khóc tự bao giờ. Công việc mẹ làm cứ đều đặn như thế suốt ba tuần liền, sáng lên lớp giảng bài, tối về dạy anh em tôi học, đêm đến lại cặm cụi, nhặt nhạnh...

Giờ mẹ không phải lao tâm khổ tứ lo kiếm tiền như trước, nhưng những trăn trở, suy nghĩ, mong dành mọi điều tốt đẹp cho con cái, vẫn luôn thường trực trong trái tim mẹ.
Mẹ tôi lúc nào cũng thế, nghĩ cho người khác đến rạc cả mình. (st)

Thứ Bảy, 8 tháng 11, 2008

Cầu vồng


Trong cuộc sống, ta thường theo đuổi những điều xa lạ mà lãng quên những cái bình dị, gắn bó với ta. Cầu vồng hay ai đấy chỉ ở bên ta trong một khoảnh khắc nào đó mà thôi. Khi nhiệm vụ đã được hoàn thành, họ sẽ ra đi và đôi khi là mãi mãi..
Ngày nhỏ, mình thích ngắm cầu vồng. Mình nghĩ cầu vồng như một phép màu bà tiên dành cho những đứa bé ngoan ngoãn.

Và sau những cơn mưa rào bất chợt ập xuống chóng vánh giữa nắng hè, mình lại ngửa cổ, ngước mắt lên cao chờ đợi và ngắm nhìn sự xuất hiện của những sắc màu rực rỡ. Cầu vồng luôn lung linh, diệu kì trong đôi mắt trong veo của mình.

Tuổi thơ như viên kẹo ngọt lịm tan biến tự bao giờ? Nhưng tình yêu với cầu vồng vẫn vẹn nguyên trong mình. Mình yêu những áng cầu vồng và bất chợt yêu luôn cả những cơn mưa rào trong nắng hè. Mỗi lần được ngắm nhìn cầu vồng, mình lại có những cảm xúc rất đặc biệt. Nó không còn là niềm tin cổ tích như ngày nhỏ, nhưng nó vẫn chứa đựng những háo hức, vui sướng trẻ thơ. Nó không còn trong trẻo đến diệu kì nhưng để có nó, mình vẫn phải ngửa cổ, và ngước mắt lên cao…

Tình yêu với cầu vồng luôn kéo theo những nỗi nhớ trong mình. Cầu vồng hay đi vắng lắm, và thỉnh thoảng, cầu vồng chỉ chợt đến trong giây lát. Nhiều lúc, mình nhớ cầu vồng đến da diết. Nhớ và lại chôn chặt nỗi nhớ ấy trong lòng, vì mình biết mình không thể làm ra nắng, ra mưa để cầu vồng có thể về bên mình, xua dịu nỗi nhớ trong lòng mình.

Niềm vui và nỗi buồn tuổi mới lớn như cơn gió chợt đến và chợt đi. Cầu vồng cũng tựa như ai đấy chợt xuất hiện bên ta trong một thời điểm nào đó. Người đấy cũng như cầu vồng đem đến cho ta những tình cảm mới lạ, làm mát dịu tâm hồn ta. Và rồi, người đấy bỗng biến mất chỉ kịp để lại trong tâm hồn ta một nỗi nhớ mênh mông.

Ta hãy luôn nhớ đến những người đã bên ta trong một thời điểm đặc biệt của cuộc sống. Và cách tốt nhất để đáp lại những việc mà họ đã giúp ta, hãy ban phát tình yêu thương nhiều hơn nữa cho những người xung quanh ta, những người luôn quan tâm ta. Ta hãy trân trọng và sống trọn từng giây phút của mỗi ngày mới. (st)

Chủ Nhật, 2 tháng 11, 2008

Chuyện của bố

Sáng nay, khi con đang giao việc cho nhân viên, thấy bố đi ngang qua cửa công ty con. Bố không dừng lại mà chỉ nhìn vào một cách bâng quơ. Con tự nhiên muốn bố nhìn thấy con kinh khủng... Bố dừng xe ở quán cóc đầu ngõ, ngồi xuống bàn, tay cầm điếu thuốc, mắt vẫn hướng về phía công ty con...
Ngày xưa, trong ví bố lúc nào cũng nhiều tiền, và con đã lớn lên trong cuộc sống đầy đủ tiện nghi. Bố xây căn nhà 2 tầng khang trang trong khi cả xóm vẫn mái ngói lụp xụp. Bố mua cho con những đồ chơi đắt tiền mà trẻ con hàng xóm phát thèm, trèo cả lên tường rào để nhìn bằng được cái thứ đồ chơi con đang chơi trên tầng 2... con hãnh diện lắm. Tụi trẻ con trong xóm muốn chơi với con, muốn con mở tủ lạnh lấy đồ ăn ra hay muốn lên tầng 2 nhà mình chơi thì phải nịnh nọt con và tất tần tật tụi nó phải gọi con là chị. Thế là con sinh ra cái tính thích làm đại ca từ nhỏ.

Ngày xưa, có lần bố đưa con đi xem "môtô bay". Khán giả đứng bên trên thường đưa ra vài nghìn lẻ để các diễn viên họ bay lên tận cao cầm tiền khách boa. Riêng bố, bố rút ra một cục tiền và thả cho nó bay lả tả. Cả gánh xiếc phải chạy ra nhặt mới kịp. Con nhìn những đồng tiền mà xót xa. Sao bố lại làm thế, con ghét bố!

Con đã xấu rùi, đã đen thui thui vì hay đi nắng rùi, bố còn cắt tóc cho con nham nhở như con trai, mẹ mặc đồ con trai cho con, bố mang con đi uống bia với bạn làm ăn và các chú cứ cá độ xem con là con trai hay con gái, nhìn con chằm chằm, đoán già đoán non. Tại sao bố làm thế, con ghét bố!

Mẹ sinh thêm em Nhung, bố làm ăn sa sút hẳn...

Càng ngày bố càng hay về muộn, càng hay la mắng mẹ và bà nội nhiều hơn, uống rượu nhiều hơn. Bố nói con gái thì không làm được việc gì mà không phụng dưỡng được bố mẹ. Bố cứ hơi tý là đánh con. Con ghét bố cay đắng...

Con đã là sinh viên năm thứ 3 rùi, mà bố vẫn đánh mắng con. Mắng vì cái tội con không giỏi bằng 20 phần trăm của bố! Và đánh bằng bất cứ cái gì bố vớ được làm con sưng u cả đầu. Đêm, con phải nằm úp mặt xuống gối mới đỡ đau. Con nằm khóc lặng lẽ... Con đã phải chạy ra nhà trọ của đứa bạn quê ở Ninh Bình ở nhờ. Và con đã chứng kiến cuộc sống của sinh viên nghèo. Họ nghèo thế. Cái gì cũng thiếu thốn, cái gì cũng tạm bợ. Cả xóm sinh viên thi nhau đi làm thuê bằng đủ thứ nghề, từ xe ôm đến bán hàng..., chẳng đủ thời gian mà đi học nữa.

Kiếm tiền thật khó khăn bố ạ. Lúc này mới biết, thèm được ai đó rút tiền ra cho. Dù chỉ một nghìn đồng thôi cũng quý lắm rồi...

Bây giờ, con đã lớn, con đã hiểu nhiều hơn những gì được nghe, được thấy. Con đã là đại ca của một công ty nhỏ. Còn bố thì đã già đi nhiều rồi. Bố không thể đánh mắng con được nữa vì con đã ra ở hẳn công ty và cũng như bố nuôi con ngày xưa, con lúc nào cũng sống đầy đủ tiện nghi trong căn nhà 4 tầng ngoài phố.
Sáng nay, khi con đang giao việc cho nhân viên, thấy bố đi ngang qua cửa công ty con. Bố không dừng lại mà chỉ nhìn vào một cách bâng quơ. Con tự nhiên muốn bố nhìn thấy con kinh khủng... Bố dừng xe ở quán cóc đầu ngõ, ngồi xuống bàn, tay cầm điếu thuốc, mắt vẫn hướng về phía công ty con.

Con đi bộ ra, với lấy một cái ghế nhựa, ngồi xuống cạnh bố. Bố hỏi con có uống trà đá không... Con thấy đôi mắt bố già đi trông thấy. Lâu lắm, con không nhìn thẳng vào đôi mắt ấy, kể từ khi... con ghét bố.

Bố lại mở ví, nhưng ngập ngừng mãi, bố mới rút ra tờ một trăm nghìn, đưa vào tận tay con, dường như bố sợ mọi người xung quanh nhìn thấy, phải chăng đấy vẫn là thói quen ngày xưa của bố ?...

Con giờ mới hiểu, có những điều, phải sống đến gần nửa cuộc đời người ta mới nhận ra. Bố ạ, con thấy cay cay mắt và nhói đau trong lòng.

Hôm nay nắng cứ nhạt nhạt, trời nóng nóng, oi oi. Con với tay lấy cái điều khiển, tắt điều hoà, mở tung cửa phòng làm việc. Con nhìn theo con phố dài, nơi bố vừa ngồi đó. Chiều, con sẽ về ăn cơm với bố. (st)
A Brief Look at Natural Breast Enhancers
The Dangers of Using Laxatives as Colon Cleansers